Đẹp thôi chưa đủ

Tuy nhiên mọi người sẽ không bao giờ chốn cảm giác giá trị bản thân được nâng cao, vì vậy ta phải học cách tạo cho mình sức mạnh.
Dù sao đi nữa thì nếu chỉ đẹp mà không có duyên trong giao tiếp Xã hội thì cũng sẽ làm người ta chán. Tuy nhiên mọi người sẽ không bao giờ chốn cảm giác giá trị bản thân được nâng cao, vì vậy ta phải học cách tạo cho mình sức mạnh bằng cách cho người khác cái cảm giác họ là những ngôi sao. Để làm được điều này ta phải biết tỏ ra gợi cảm trước đám đông, tức tạo cho họ một sự phấn khích mơ hồ thú vị qua những lời tâng bốc chung. Đây là một hình thức quyến rũ mang tính xã hội vừa có ảnh hưởng lâu dài, lại khiến người ta say mê và không bao giờ thấy chán.
Tháng 12 năm 1936, Tưởng Giới Thạch, nhà lãnh đạo Quốc dân Đảng của Trung Hoa, bị một nhóm người thuộc quân đội dưới quyền ông bắt giữ vì bất mãn với chính sách của ông – Thay vì chiến đấu chống quân Nhật xâm lăng Trung Quốc, ông lại tiếp tục cuộc nội chiến với quân đội Cộng sản của Mao Trạch Đông. Binh sĩ của ông không cảm thấy bị đe dọa bởi Mao Trạch Đông (vì lúc đó Tưởng Giới Thạch đã gần tiêu diệt được Cộng sản) mà còn nghĩ là Tưởng Giới Thạch cần hợp sức với Mao Trạch Đông để chiến đấu chống kẻ thù chung của đất nước nhằm thể hiện lòng yêu nước. Những binh sĩ này nghĩ rừng nếu bị bắt. Tưởng Giới Thạch buộc phải thay đổi ý kiến, nhưng Tưởng lại là một người ngoan cố. Vì Tưởng là trở ngại chính để tiến hành việc liên kết chống Nhật nên quân đội dự định hành quyết ông ta hoặc giao ông ta cho phe Trung Cộng.
Trong nhà giam, Tưởng Giới Thạch hình dung ra những cái xấu nhất đến với mình. Vài ngày sau Chu Ân Lai, một người bạn cũ và sau này là một lãnh tụ Đảng Cộng sản, đến thăm ông trong tù. Chu nhã nhặn và lễ phép bàn về việc Đảng Cộng sản và Quốc dân Đảng cần liên minh với nhau để chống Nhật Bản. Lúc đầu, Tưởng không muốn nghe nói về chuyện này vì ông ta căm thù Cộng sản mãnh liệt và trở nên rất kích động. Ông tức tối la hét cho là thỏa thuận với Cộng sản là một điều nhục nhã và sẽ khiến ông mất mặt với quân đội. Ông không thể làm điều đó và thà bị giết còn hơn.
Chu Ân Lai lắng nghe và mỉm cười không nói một lời nào. Chờ cho Tưởng Giới Thạch ngưng la lối, Chu mới nói với vị lãnh đạo cuốc Dân đảng là oogn rất hiểu lý do Tưởng sợ mất danh dự, nhưng vấn đề danh dự mà cả hai bên cần phải làm lúc này là quên đi những khác biệt chính kiến và cũng chiến đấu chống quân xâm lược.