Đừng coi thường người khác

Đây là điều trái ngược với những nghệ sĩ đàn anh, tức những hoạ sĩ trường phái ấn tượng đã thống trị thế giới nghệ thuật mười lăm năm trước.
Capote không trả lời. Một ngày kia khi về đến nhà, ông gặp Warhol đang nói chuyện với mẹ ông. Từ đó Warhol bắt đầu gọi điện gần như mỗi ngày. Cuối cùng Capote phải chấm dứt mọi chuyện: “Anh ta thuộc loại người không có năng lực và tôi biết chắc rằng anh ta sẽ chẳng bao giờ thành công. Anh ta chỉ là một tên bất tài vô dụng,” nhà văn nói.
Mười năm sau, Andy Warhol trở thành một nghệ sĩ đầy tham vọng và có cuộc triển lãm tranh đầu tiên tại phòng trưng bày nghệ thuật Stable ở Manhattan, Mỹ. Trên các bức tường của phòng triển lãm treo hàng loạt những bức tranh in lụa dựa theo mẫu các lon xúp Campbell và chai Coca-Cola. Tại buổi khai mạc phòng triển lãm và tại bữa tiệc tiếp sau đó, Warhol đứng qua một bên và nhìn vào khoảng không, rất ít nói. Đây là điều trái ngược với những nghệ sĩ đàn anh, tức những hoạ sĩ trường phái ấn tượng đã thống trị thế giới nghệ thuật mười lăm năm trước. Phần lớn bọn họ là những người thích nhậu nhẹt vế hay lăng nhăng, thích khoác lác và hay gây hấn, lại nói nhiều. Còn Warhol bây giờ cũng khác hẳn với anh chàng Warhol luôn quấy rầy Capote và những nhà buôn nghệ thuật cùng những nhà bảo trợ nghệ thuật trước kia. Các nhà phê bình vừa bối rối vừa ngạc nhiên truớc sự lạnh lẽo trong tác phẩm của Warhol. Họ không hiểu nổi người nghệ sĩ này đã tìm thấy những cảm xúc gì nơi các đề tài này. Vị trí của anh ta là gì? Anh ta đang muốn nói điếu gì qua tác phẩm của mình? Khi họ hỏi thì Warhol chỉ trả lời thật đơn giản là “tôi chọn đề tài này vì tôi thích nó” hoặc là ”tổí thích xúp”. Các nhà phê bình muốn nổi điên với cách giải thích của anh ta. Họ cho rằng “loại nghệ thuật như nghệ thuật của Warhol là sự cần thiết phỏng theo những huyền thoại của thời đại”. Một người khác lại viết; “Quyết định khổng quyết định là một nghịch lý giống như một tư tưởng khổng diễn tả thứ gì nhưng chính vì thế mà tư tưởng đó trở nên vĩ đại.” Buổi triển lãm của Warhol thành công lớn và biến anh ta thành một nhân vật đi đầu trong phong trào nghệ thuật mới là nghệ thuật pop.
Năm 1963, Warhol thuê một căn gác có không gian lớn ở Manhattan và gọi đó là “xưởng làm việc”, và chẳng bao lâu sau nơi này trở thành nơi nhiều người tụ họp, từ những kẻ theo đóm ăn tàn để kiếm tư lợi đến những diễn viên và nghệ sĩ có tham vọng. Tại đây, chủ yếu là vào buổi tối, Warhol chỉ đơn giản đi thơ thẩn vòng quanh xưởng hoặc đứng ở một góc.