Kết cục buồn của Narcissus

Chàng đặt chiếc đầu mệt mỏi của mình xuống thảm cỏ xanh và thần chết khép lại cặp mắt của người đã từng rất ngưỡng mộ sắc đẹp của chính mình.
Narcissus nằm xuống cạnh một hồ nước, chàng ngay lập tức bị lôi cuốn bởi vẻ đẹp của chốn này và cái đẹp của mùa xuân.
Khi chàng tìm cách để thỏa cơn khát thì một cơn khát khác lại trỗi dậy, và trong khi vốc nước uống, chàng say mê nhìn hình bóng xinh đẹp của mình phản chiếu dưới nước.
Chàng đâm ra si mê cái hình ảnh không có thực đó, nhầm lẫn một cách bóng với một người bằng xương bằng thịt.
Mê mẩn với hình ảnh chính mình, chàng ngồi bất động như một pho tượng cẩm thạch ở Parian và chăm chăm nhìn bóng mình dưới nước… Một cách vô thức, chàng khao khát chính mình, chơi trò trốn tìm với chính mình, tự mình châm lên ngọn lửa và để ngọn lửa đó đốt cháy mình. Biết bao nhiêu lần chàng thử hôn cái bóng đó trong làn nước nhưng vô vọng, cũng bao nhiêu lần chàng cố thọc sâu cánh tay xuống dưới nước để cố ôm lấy chiếc cổ mà chàng nhìn thấy trong đó, nhưng cũng không thể nắm giữ được nó. Chàng không biết mình đang làm gì nhưng cơ thể chàng như bốc lửa khi chạm phải cái nhìn dưới nước và bị kích động bởi cái ảo tưởng đang đánh lừa cặp mắt của chàng. Cậu bé dại dột đáng thương kia ơi, tại sao cứ phải cố víu lấy cái hình ảnh phù du đang tránh né mình một cách vô vọng thế? Cái mà cậu đang đi tìm không hề tồn tại: Chỉ cần quay đầu sang một bên là cậu sẽ mất ngay cái mà cậu yêu thương. Cái mà cậu nhìn thấy chỉ là chiếc bóng phản chiếu chính cậu, còn bản thân chiếc bóng thì chỉ là hư vô. Chiếc bóng đến với cậu và sẽ ở đó khi nào cậu còn ở đỏ và sẽ biến mất khi cậu ra đi, nếu như cậu có thể ra đi…
Chàng đặt chiếc đầu mệt mỏi của mình xuống thảm cỏ xanh và thần chết khép lại cặp mắt của người đã từng rất ngưỡng mộ sắc đẹp của chính mình.
Thậm chí đến lúc đó, trong khi đang được đưa vào thế giới thần chết, chàng vẫn tiếp tục ngắm nhìn mình trong dòng nước sông Styx. Các chị em của chàng, những nữ thần mùa xuân, than khóc chàng và cắt mái tóc của họ để tỏ lòng thương tiếc người em trai. Các nữ thần cây cối cũng than khóc chàng, và nàng Echo cất lên tiếng ca lặp lại điệp khúc tiếc thương của họ. Nhưng khi dàn thiêu, đuốc và quan tài đã chuẩn bị xong thì không ai còn tìm thấy xác chàng, ở nơi chàng nằm, thay vì thi thể chàng, họ nhìn thấy một loài hoa có những cánh trắng muốt bao bọc lấy nhụy vàng bên trong. (Ovid, Hóa thân)