Tìm kiếm niềm hứng khởi

Vì thế vào một năm kia, khi tiết trời tháng tám trở nên oi ả, Valmont quyết định rời Paris để đến thăm một người cô sống trong một lâu đài ở miền quê.
Nhưng sau một thời gian, chàng bắt đầu thấy chán việc lặp đi lặp lại cùng trò quyến rũ vì chàng thường chiến thắng quá dễ dàng. Vì thế vào một năm kia, khi tiết trời tháng tám trở nên oi ả, Valmont quyết định rời Paris để đến thăm một người cô sống trong một lâu đài ở miền quê. Chàng chưa quen cuộc sống thôn dã như đi dạo trên con đường làng, đàm đạo với các cha sở trong vùng và chơi đánh bài. Bạn bè trên thành phố của chàng, nhất là cô bạn gái truy lạc là Nữ hầu tước Merteuil mà chàng thường gửi gắm tâm sự, đang trông chàng nhanh chóng trở về.
Trong số các khách mời ở lâu đài có Nữ chủ tịch Tourvel, một thiếu phụ hai mươi hai tuổi. Chồng nàng vắng nhà nên nàng không biết làm gì khác. Nữ chủ tịch thấy mệt mỏi khi cứ ở mãi trong lâu đài nên chờ Valmont đến nhập bọn. Valmont đã từng gặp nàng trước đây. Nàng quả thật rất kiều diễm, đồng thời cũng nổi tiếng đoan trang và tận tụy với chồng. Nàng không phải là người trong triều nên cách ăn mặc của nàng rất thiếu thẩm mỹ (cổ nàng luôn được che bằng một diềm đăng ten xấu xí) và cách nàng nói chuyện cũng không mấy thông minh sắc sảo. Tuy nhiên, vì một lẽ nào đó, có lẽ là do xa Paris, nên Valmont bắt đầu nhìn những nét đó dưới một khía cạnh mới. Chàng theo nàng đi nhà thờ mỗi sáng để cầu nguyện. Chàng lén nhìn nàng trong bữa ăn tối hay khi đang đánh bài. Khác với các mệnh phụ cao sang quyền quý sống ở Paris, nàng có vẻ như không ý thức được vẻ quyến rữ của mình, và điều này làm Valmont thích thú. Trời oi ả nên nàng chỉ mặc độc chiếc váy vải đơn giản làm tôn gương mặt kiều diễm của nàng. Ngực nàng chỉ được che bằng mảnh vải mỏng khiến Valmont mặc sức thả hồn và tưởng tượng những gì ở phía sau mảnh vải ấy. Mái tóc không kiểu cách và hơi rối gợi lên hình ảnh trong phòng ngủ. Còn gương mặt nàng. Valmont chưa từng để ý là gương mặt nàng lại biểu lộ nhiều cảm xúc đến như thế. Nét mặt nàng ngời sáng mỗi khi bố thí cho một người hành khất, và dễ dàng bừng đỏ khi được ai khen. Cử chỉ nàng trông thật tự nhiên và không hề cố ý làm ra vẻ duyên dáng. Khi nàng nói về chồng hay về tôn giáo, Valmont có thể cảm nhận được tình cảm sâu nặng của nàng. Chàng thầm nghĩ phải chi sự nồng nàn đó được thể hiện trong tình trường thì hay biết mấy.