Vẻ xa cách ẩn sự thu hút

Nhưng khi cậu đến chào cô và nói rằng có thể đó là lần cuối họ gặp mặt thì cô òa khóc. Sau đó tuần nào cậu cũng gởi thư cho cô.
Cô tự hỏi không biết tại sao cô không nghĩ đến điều ấy và từ đó, cô trở nên lo lắng buồn bã mà không hiểu vì sao.
Lawrence tiếp tục tới chơi với cô nhưng tất cả mọi thứ đều thay đổi. Cậu phê phán cô đủ điều, nói cô không đủ hấp dẫn. Cô sẽ là kiểu vợ gì đây? Người đàn ông không chỉ cần nói chuyện với đàn bà mà còn cần cái khác nữa. Cậu nói cô giống một nữ tu hơn. Bắt đầu từ đó họ ít gặp nhau hơn. Một thời gian sau, khi Lawrence nhận dạy học cho một trường ở ngoài London thì Jessie cảm thấy phần nào nhẹ nhõm là đã tống khứ được cậu một thời gian. Nhưng khi cậu đến chào cô và nói rằng có thể đó là lần cuối họ gặp mặt thì cô òa khóc. Sau đó tuần nào cậu cũng gởi thư cho cô. Trong thư cậu kể về các cô gái mà cậu gặp, trong đó có một cô mà cậu nói sẽ là vợ cậu sau này. Cuối cùng, theo lệnh của cậu, cô đến thăm cậu ở London. Họ nói chuyện với nhau vẫn vui vẻ như xưa nhưng cậu vẫn tiếp tục vặn vẹo về tương lai của cô và khơi dậy vết thương lòng của cô. Đến lễ Giáng sinh, cậu quay trở về Eastwood và khi đến thăm Jessie, cậu tỏ ra rất hân hoan khi nói rằng cô là người từ lâu đã lôi cuốn cậu và chính là người cậu phải lấy làm vợ. Cậu cũng nói là họ cần chờ một thời gian nữa vì mặc dù sự nghiệp của cậu đang bắt đầu rộng mở (tác phẩm đầu tiên mà cậu viết sắp được xuất bản) nhưng cậu cần phải kiếm thêm tiền. Bất ngờ trước lời tuyên bố đột ngột này và tâm hồn tràn ngập niềm vui, Jessie đồng ý với tất cả những gì Lawrence nói, và họ trở thành người yêu của nhau.
Tuy nhiên, không bao lâu sau, Lawrence lặp lại mửng cũ, lại phê bình, lại chia tay, lại tuyên bố với Jessie là cậu đính hôn với người con gái khác. Điều này chỉ khiến Jessie đeo dính cậu hơn. Chỉ mãi đến năm 1912, Jessie mới quyết định không gặp cậu nữa vì cô bực mình chuyện cậu mô tả cô trong tác phẩm tự truyện của cậu mang tựa đề Con trai và Người yêu. Nhưng đến suốt cuộc đời Jessie, Lawrence vẫn là nỗi ám ảnh của cô và cô không tài nào quên được cậu.
Vậy Ái tình là gì?” tôi hỏi, “một người phàm chăng?”. “Sai rồi”. “Vậy thì là gì?” “Từ những ví dụ trước đây của tôi, tôi biết anh ta là nửa thần nửa người.”
Vậy anh ta là loại sinh vật gì vậy, hỡi Diotima?” “Anh ta là một linh hồn vĩ đại, thưa ngài Socrates.