Cách từ chối một người

Thì ta phải áp dụng một số biện pháp để giúp cho người đó hiểu, và các biện pháp này phải ngày càng cứng rắn hơn.
Có thể ta sợ rằng người kia sẽ bị xúc phạm nếu như ta tiến quá chậm hoặc lo rằng họ sẽ không quan tâm đến ta nữa. Sự sợ hãi của ta cho thấy ta thiếu tự tin, mà đã thiếu tự tin thì khó mà làm cho người khác thích mình. Thật ra ta càng kéo dài thời gian tán tỉnh thì càng chứng tỏ là mình quan tâm đến người kia sâu đậm, và điều này cũng khiến ta trở nên đáng yêu hơn.
Nhưng nếu như người yêu của ta vẫn muốn nán lại khi bị đuổi đi và không đành lòng ra đi – giống như một con mèo còn quyến luyến, chưa muốn bước ra khỏi chiếc lò sưởi ấm áp mùa đông – thì ta phải áp dụng một số biện pháp để giúp cho người đó hiểu, và các biện pháp này phải ngày càng cứng rắn hơn cho đến khi chạm đến chỗ nhạy cảm nhất của người đó.
Trong một thế giới ít quan tâm đến lề thói và nghi thức, quyến rũ là một trong những việc còn sót lại của quá khứ và vẫn duy trì khuôn mẫu của thời xưa. Quyến rũ được xem là một nghi lễ và những nghi thức trong nghi lễ đó phải được tôn trọng. Thái độ vội vã sẽ không thể hiện tình cảm sâu đậm mà chỉ thể hiện mức độ quan tâm đến bản thân. Ta vẫn có thể tấn công đối tượng chớp nhoáng nhưng sẽ được đáp trả bằng một thứ tình cảm không lấy gì làm vui vẻ. Nếu như bản chất ta là một người có tình cảm mãnh liệt thì ta phải cố hết sức che giấu cái cảm xúc mạnh mẽ ấy. Lạ một điều là nỗ lực tự kiềm chế của ta có thể được đối tượng xem là đáng yêu.
Vào những năm 1730 tại Paris có một thanh niên tên Meilcour vừa đến độ tuổi có thể bắt đầu bồ bịch. Một người bạn của mẹ cậu ta là Phu nhân de Lursay, một goá phụ khoảng bốn mươi tuổi, là người xinh đẹp và quyến rũ, nhưng lại được biết đến như một người mà không ai đụng đến được. Lúc trẻ, Meilcour yêu Phu nhân say đắm nhưng không hề trông đợi tình cảm của mình được đáp trả. Vì thế cậu vô cùng ngạc nhiên và phấn khích khi nhận thấy bây giờ mình đã đủ lớn để Phu nhân de Lursay nhìn cậu với ánh mắt khác với ánh mắt yêu thương của một người mẹ.
Trong suốt hai tháng trời, Meilcour run rẩy mỗi khi đối diện với Phu nhân de Lursay. Cậu thấy e sợ bà và không biết phải làm gì. Một chiều nọ cả hai cùng ngồi nói chuyện về vở kịch vừa xem. Phu nhân nhận xét là một nhân vật trong vở diễn rất biết cách tỏ tình với phụ nữ.