D’Annunzio dẫn đầu một đoàn diễu hành

“Nhưng dần dần tôi bắt đầu bị lôi cuốn vào giọng nói của ông ta, một giọng nói xuyên suốt tâm hồn… Điệu bộ của ông ta không bao giờ vội vã hay ngập ngừng… Ông ta điều khiển cảm xúc người nghe như một nhạc sĩ vĩ cầm đang điều khiển dòng âm thanh của Stradiviarius. Hàng ngàn cặp mắt đổ dồn vào ông một cách chăm chú như thể bị thôi miên bởi sức mạnh của ông.” Một lần nữa, nhờ âm thanh giọng nói và ý nghĩa nên thơ của của các ngôn từ mà D’Annunzio đã thu phục được quần chúng. Khi nói đến việc đất nước Ý hiện đại phải khôi phục lại Đế chế La Mã huy hoàng của ngày xưa, D’Annunzio đã la to những khẩu hiệu để đám đông lặp lại, hoặc đặt cho họ những câu hỏi xúc động để họ trả lời. Hắn tâng bốc đám đông, cho họ cái cảm tưởng họ là một nhân vật trong một vở kịch nào đó. Mọi thứ hắn nói đều mơ hồ và gợi ý.
Chủ đề của bài diễn thuyết ngày hôm đó là chủ quyền của thành phố Fiume ngay phía bên kia ranh giới trên đất nước Yugoslavia láng giềng. Nhiều người Ý cho rằng phần thưởng dành cho nước Ý phải là việc sáp nhập Fiume vào Ý vì đất nước này đã sát cánh với quân đồng minh trong cuộc chiến vừa qua. D’Annunzio là người đấu tranh cho sự việc này, và vì hắn ta là một anh hùng trong chiến tranh nên quân đội sẵn sàng đứng về phe hắn mặc dù chính quyền chống đối. Tháng 9 năm 1919, D’Annunzio dẫn đầu một đoàn diễu hành tiến về Fiume với sự hộ tống của quân lính. Khi một vị tướng Ý chặn hắn lại trên đường đi và doạ nổ sung giết chết hắn, D’Annunzio đã phanh chiếc áo choàng khoe hàng huy chương trên ngực và nói bằng một giọng lôi cuốn: “Nếu ngài muốn giết tôi thì trước hết hãy bắn vào các huân chương này!”. Vị tướng đứng sững sờ rồi sau đó oà khóc và nhập vào đoàn của D’Annunzio.
Khi đến Fiume, D’Annunzio được đón tiếp như một anh hùng giải phóng đất nước. Ngày hôm sau, hắn tuyên bố mình là lãnh đạo của đất nước Fiume tự do. Chẳng bao lâu, hằng ngày hắn đều diễn thuyết trên cái ban công hướng ra quảng trường chính của thành phố, nơi hàng chục ngàn người say sưa đứng nghe hắn nói mà không cần đến loa. Hắn khởi xướng đủ loại hoạt động kỷ niệm và nghi lễ quay về với thời đế chế La Mã. Các công dân của Fiume bắt chước hắn, nhất là bắt chước thành tích yêu đương của hắn; và thế là cả thành phố biến thành một nhà chứa khổng lồ. Hắn được nhiều người yêu mến đến nỗi chính quyền Ý lo sợ hắn sẽ tiến về Roma.