Mánh khóe của Phu nhân de Lursay

Để buộc cậu mở miệng, bà trở lại cái đề tài cũ mèm là cậu còn quá trẻ nên tình yêu của cậu dành cho bà chỉ là tình cảm nhất thời mà nhanh chóng qua đi.
Cậu đáp trả cái nhìn ấy và đi theo bà khắp nơi, còn bà thì vẫn cẩn thận giữ khoảng cách để những người khác không nhận thấy điều gì xảy ra. Bà còn sắp đặt để cậu có thể ở lại sau buổi dạ hội khi mọi người ra về hết và không khiến ai nghi ngờ.
Cuối cùng khi còn lại một mình với cậu, bà kêu cậu ngồi xuống cạnh mình trên ghế xôfa. Cậu hầu như không nói được gì và sự im lặng ấy khiến không ai thoải mái. Để buộc cậu mở miệng, bà trở lại cái đề tài cũ mèm là cậu còn quá trẻ nên tình yêu của cậu dành cho bà chỉ là tình cảm nhất thời mà nhanh chóng qua đi. Thay vì phủ nhận câu nói đó, cậu lại tỏ vẻ chán nản và tiếp tục lịch sự giữ khoảng cách với bà đến nỗi cuối cùng bà phải mỉa mai lên tiếng: “Nếu mọi người biết rằng cậu đang ở đây với sự đồng ý của tôi và tôi tự ý sắp xếp cuộc gặp gỡ này với cậu thì họ sẽ nói gì? Vậy mà cậu đã làm hỏng mọi chuyện vì chẳng ai lại kính cẩn hơn cậu.” Được xúi giục bằng lời nói đó, Meilcour chụp lấy tay phu nhân và nhìn vào mắt bà. Bà đỏ mặt và ngoài miệng thì nói cậu nên về nhưng cách bà ngồi trên ghế và nhìn cậu thì lại như muốn mời cậu ở lại. Meilcour vẫn còn do dự: Phu nhân đã nói cậu ra về, nếu cậu không nghe lời thì bà sẽ làm om sòm lên và không bao giờ tha thứ cho cậu, còn cậu thì sẽ biến mình thành một thằng ngốc và nay mai điều này sẽ đến tai tất cả mọi người kể cả mẹ cậu. Nghĩ thế, cậu vội vàng đứng lên xin lỗi về sự đường đột nhất thời của mình. Cậu nghĩ là ánh mắt ngạc nhiên và lạnh lùng của phu nhân có lẽ muốn thể hiện sự từ chối nên vội vã chào bà ra về.
Meilcour và Phu nhân de Lursay là những nhân vật trong tiểu thuyết mang tựa đề The Wayward Head anh Heart (sự ương bướng của lý trí và con tim) do Crébillon con sáng tác. Câu chuyện nhằm vào đời sống của những con người trụy lạc mà ông biết ở Paris vào thời đó. Với Crébillon con, nói đến quyến rũ phải là những dấu hiệu cho người khác thấy và đọc được các dấu hiệu mà người kia muốn nói với mình. Đó không phải là vì cảm xúc bị đè nén và cần phải được nói ra bằng mật mã, mà quan trọng hơn là vì một cuộc đối thoại không bằng lời (mà chỉ thông qua y phục, cử chỉ, hành động) là một dạng ngôn ngữ tạo cho người ta cảm giác thích thú, phấn khích, mê say.