Vẻ ngây thơ đầy quyến rũ

Mọi người đi theo và nhìn thấy nàng đang ngồi trên giường trong chiếc áo rộng, gương mặt nhợt nhạt xinh đẹp giống như nàng Psyche trong tranh của Gérard.
Nàng biết cách điều khiển cặp mắt một cách tài tình khi khiêu vũ khiến mọi người phải trầm trồ là “nàng khiêu vũ bằng mắt”. Trong khi giới phụ nữ nghĩ rằng thân hình uốn éo uyển chuyển và những cái xoay đầu tự nhiên nhịp nhàng của nàng khêu gợi- làm sao thì cánh đàn ông lại có cảm giác như đang lạc vào tiên cảnh.
Juliette là một nàng tiên tai họa và càng nguy hiểm hơn khi trông nàng rất giống một thiên thần! Tiếng nhạc yếu dần và bỗng nhiên bằng cái hất đầu khéo léo, mái tóc màu hạt dẻ của Juliette chợt xổ ra thành một đám mây bay lượn quanh nàng. Hơi mất bình tĩnh, nàng vụt chạy biến vào căn phòng mờ ảo của nàng. Mọi người đi theo và nhìn thấy nàng đang ngồi trên giường trong chiếc áo rộng, gương mặt nhợt nhạt xinh đẹp giống như nàng Psyche trong tranh của Gérard, trong khi các tỳ nữ lau trán cho nàng bằng nước mắt.
Auguste cũng đã biết trước là Phu nhân Récamier có mặt ở lâu đài. Chàng cũng từng nghe nhiều chuyện về người phụ nữ nổi tiếng này. Sau cuộc Cách mạng Pháp, nàng được xem là người phụ nữ kiều diễm nhất nước Pháp. Nam giới phát cuồng vì nàng, nhất là vào các đêm dạ vũ khi nàng cởi bỏ áo choàng ngoài để lộ chiếc váy dài màu trắng trong và khiêu vũ với dáng vẻ buông thả. Các danh họa Gérard và David đã làm cho gương mặt nàng cùng những kiểu áo nàng mặc và đôi bàn chân xinh đẹp của nàng trở nên bất tử trong họa phẩm của họ. Nàng càng chính là người làm tan nát trái tim của Lucien Bonaparte, em trai Hoàng đế Napoléon. Auguste thích các cô gái trẻ của mình hơn Phu nhân Récamier và chàng đến lâu đài là để nghỉ ngơi chứ không để gặp nàng. Nhưng khoảnh khắc ngắn ngủi mà nàng xuất hiện đột ngột khiến chàng mất tự chủ vì thấy nàng quả rất đẹp như lời đồn đại, nhưng nét đẹp ấn tượng hơn cả nhan sắc của nàng chính là cặp mắt đẹp dịu dàng ánh lên vẻ buồn bã của nàng. Các khách mời tiếp tục câu chuyện bỏ dở của họ, chỉ riêng Auguste là không ngừng suy nghĩ về Phu nhân Récamier.
Đến bữa ăn tối hôm đó, chàng quan sát nàng. Nàng không nói nhiều và luôn nhìn xuống nhưng có một hai lần nàng ngước lên nhìn thẳng vào chàng. Sau bữa ăn, các quan khách tề tựu trong phòng trưng bày nghệ thuật và người ta mang vào một cây đàn hạc. Hoàng tử thích thú nghe Phu nhân Récamier vừa đệm đàn vừa hát một bản tình ca. Lúc này, nàng đột nhiên thay đổi, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch khi liếc nhìn chàng.
(Margaret Trouncer, Phu nhân Récamier)